Bố
thí
Phúc Trung
I
.- Ðịnh
nghĩa :
Chữ
Phạn Dâna phiên âm là Ðàn Na có nghĩa là Thí tức là cho, trao
tặng còn Bố là cùng khắp. Vậy Bố thí là cho khắp nơi, cho
tất cả mọi người, mọi loài. Bố thí hay làm phước cũng cùng
nghĩa như nhau. Bố thí là một trong Sáu Ðộ ( Lục Ðộ Ba La
Mật ): Bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và
trí tuệ.
II
.- Phân Loại : Bố
thí được phân thành ba loại :
-
Cho tiền bạc, của cải ( Tài thí ).
- Ðem Phật Pháp đến cho người khác biết để tu ( Pháp thí ).
- Cứu giúp người cho đừng sợ sệt ( Vô úy thí ).
1) Cho tiền
bạc, của cải : Gồm
có hai loại.
A) Cho những gì quý báu nhất của mình ( nội tài ) :
Những thứ gì mình quý báu nhất chẳng hạn như thân mạng của
mình, có người dám hy sinh thân của mình để cứu người khác.
Trong truyện tiền thân của Phật, có một người lái buôn, đi buôn
bằng thuyền buồm, một cơn gió bão nổi lên, thuyền bị chìm,
người lái buôn đang ôm cột buồm nổi trên mặt nước, vì lòng
từ bi, thấy người khác sắp chết đuối, người lái buôn liền
đưa cột buồm cho người ấy bám, còn mình chịu chết chìm. Người
lái buôn ấy chính là tiền thân của đức Phật.
Chúng ta thấy rằng loại bố thí nầy, cao quý hơn hết, người
phải có tâm từ rất lớn thì mới có thể làm được.
B) Cho những của cải của mình ( ngoại tài ) : Những
vật của mình như tiền bạc, nhà cửa, ngựa, xe, ruộng nương
... thấy những người khác thiếu thốn, vì thương họ lâm vào
những cảnh khốn cùng chẳng hạn như họ cần tiền bạc chữa
bệnh tật, ta cho họ tiền bạc, đi lỡ đường chúng ta cho tiền
bạc hay thức ăn, có những người thấy người khác gia đình đông
đúc con cái, cần phải có ruộng nương để trồng trọt, liền
cho ruộng nương làm để có thức ăn nuôi gia đình, có người
thấy người khác nhà cửa mái dột, cột siêu liền giúp tiền
của để sữa nhà cho gia đình con cái ăn ở ấm cúng... Lấy
của cải của mình, để giúp cho người khác khỏi cảnh nghèo khó,
hoạn nạn, khổ đau, chúng
ta ai cũng biết và đã từng làm đó là bố thí.
2) Ðem Phật Pháp đến cho
người khác biết để tu :
Ðức Phật vì thương xót chúng sinh chịu những cảnh SANH,
LÃO, BÊNH, TỬ nên Ngài mới
đi tìm cách giải thoát nó, khi Ngài đạt được Chân lý liền đem
đi thuyết giảng cho mọi người biết, Ngài đã đi qua nhiều nước
trong xứ Ấn Ðộ ngày xưa, nhiều vị quốc vương, hoàng hậu, các
hoàng tử, các quan chức lớn nhỏ và dân chúng được Ngài
giảng cho biết phương pháp tu tập để ra khỏi mọi cảnh khổ
đau trong vòng sinh sinh, tử tử.
Trên hai ngàn năm nay, người ta vì muốn giúp người khác,
cho nên Phật Pháp được truyền từ người nọ sang người kia, nói
cho người khác nghe gọi là thuyết pháp, in kinh điển cho người
khác đọc, ngày nay dùng những phương tiện kỹ xão như in băng
cassette, video để cho người khác nghe, nhìn cũng đều nhằm mục
đích mang Giáo lý của đức Phật đến cho người khác biết, tin
theo để tu học.
Bài trừ mê tín để cho người khác biết rõ Giáo lý của
đức Phật, đó cũng là Pháp thí.
3)
Cứu giúp người cho đừng sợ sệt :
Ðiều
quan trọng mà Phật cũng như chư vị Tổ sư dạy chúng ta là làm
sao cho Tâm thanh tịnh thì trí huệ sanh mà trí huệ sanh thì sẽ
tiến tới giác ngộ, tiến dần lên bậc vô thượng Chánh đẳng,
Chánh Giác. Lo sợ chẳng những làm cho người ta bị khổ não mà
tâm cũng chẳng thanh tịnh. Trong Bát nhã tâm kinh có đoạn quan
trọng nhất Phật dạy ... Vì không
chấp chứng đắc, nên Bồ Tát y theo Bát nhã ba la mật đa, tâm không
ngăn ngại, vì không ngăn ngại, nên không Sợ hãi, xa hẳn điên
đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết Bàn.
Giúp cho người hết sợ sệt một điều gì cũng là làm cho
người ta khỏi khổ đau.
Những gì chúng ta trìu mến như thân nhân, của cải đều là
một nguyên tố cột ràng chúng ta vào vòng luân hồi sanh tử,
bởi vì những ước muốn, lòng ích kỷ sẽ chiêu cảm ta dễ dàng
trong luân hồi, bố thí là tập cho ta xả bỏ tất cả, ngày kia
ta nằm xuống, lìa bỏ xác thân tạm bợ nầy, tâm ta thanh thản
nhẹ nhàn, chỉ tưởng nhớ đến Phật sẽ dễ sanh vào cõi an
lạc.